Tiền Giang: Ly hôn vì cha chồng khó tính

130

Cho rằng, bố chồng khó tính nên cuộc sống chung phức tạp, chị T đề nghị chồng ra ở riêng. Nhưng anh C không thuận theo nên người vợ này đã yêu cầu tòa xử.

Đứng trước HĐXX là cặp vợ chồng trẻ. Chị Ngô Thị Mộng T, SN 1990, quê Tiền Giang, nguyên đơn và bị đơn là anh Ngô Thanh C, SN 1983, cùng quê.

Chẳng chút bối rối, chị T trình bày trôi chảy. Chị và anh C một thuở yêu đương. Họ thấy hợp và đã quyết định tổ chức đám cưới năm 2008. Dù vậy, cả hai thống nhất, không đăng ký kết hôn.

7 năm chung sống hạnh phúc, đến tháng 8-2015 thì cuộc sống vợ chồng không như ý. Chị T giãi bày, mâu thuẫn vợ chồng không phải ở họ mà lại ở bố chồng. Cũng vì bố chồng khó tính, nay tuổi già lại càng khắt khe nên hay va chạm với con dâu. Chị nhịn nhiều để không khí bớt căng thẳng nhưng sau bao năm, tình hình không được cải thiện.

Để cố giữ mái ấm của mình, chị bao lần rỉ tai, khuyên nhủ chồng dọn ra ở riêng nhưng anh C không nghe. Anh C cho rằng, chỉ vì vợ mình cố chấp chứ lỗi không phải ở bố đẻ. Cũng từ đó, họ thường xuyên mâu thuẫn, cự cãi và mâu thuẫn kéo dài.

Đến tháng 11-2015, cuộc sống vợ chồng trở nên trầm trọng, ngột ngạt nên chị và anh sống ly thân. Chị C cho rằng, chồng đặt bố hơn vợ nên lấy làm hậm hực. Từ đó cho đến nay, hai vợ chồng không đi lại, quan tâm đến nhau. Hai người có 1 con trai chung, SN 2010 và hiện đang ở với anh C. Xác định tài sản chung, nợ chung không có, chị C yêu cầu tòa tuyên ly hôn và để con cho chồng nuôi. Chị cũng mong tòa không tuyên mình phải cấp dưỡng nuôi con.

Nghe vợ trình bày, anh C nói, đúng là hai vợ chồng mâu thuẫn và đang ly thân. Nhưng nguồn cơn không phải bắt nguồn từ lý do như chị T giãi bày. Anh C cho biết, từ khi đi làm, chị T bắt đầu thay đổi. Anh không dám khẳng định vợ có mối quan tâm khác nhưng người đàn ông này không hài lòng khi vợ yêu cầu anh ra ngoài sống riêng. Bị đơn nói, thuê nhà tốn kém trong khi thu nhập của cả hai không cao, còn phải chăm lo bố mẹ và con chung. Anh C khuyên vợ không được, chị T bỏ đi luôn. Anh xác định, hai vợ chồng chung sống không có đăng ký kết hôn và hiện ly thân nên chấp thuận ly hôn. Về con trai chung, anh không yêu cầu chị phải cấp dưỡng.

Tòa nhận định, hai người không còn tình cảm. Vợ chồng cũng không có ý định đoàn tụ. Chị T và anh C đồng ý ly hôn là tự nguyện nhưng không được công nhận thuận tình ly hôn theo quy định tại Điều 55 Luật Hôn nhân và gia đình. Theo quy định của pháp luật, nam, nữ có đủ điều kiện kết hôn nhưng chung sống với nhau như vợ chồng mà không đăng ký kết hôn không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ giữa vợ chồng. Vì thế, quan hệ hôn nhân giữa họ không được pháp luật công nhận. Căn cứ khoản 1 Điều 14 Luật Hôn nhân và gia đình, HĐXX tuyên bố không công nhận hôn nhân giữa hai người.

Về con chung, cháu T sống với anh C và ông bố này vẫn nuôi dưỡng tốt. Cháu T cũng có nguyện vọng được sống với bố. Xét thấy sự thỏa thuận giữa chị T và anh C là tự nguyện, phù hợp với quy định của pháp luật và nguyện vọng của cháu T nên HĐXX ghi nhận.

Tòa tuyên, chị T có quyền, nghĩa vụ thăm nom con mà không ai được cản trở. Nếu chị T lạm dụng việc thăm nom để gây khó khăn hoặc ảnh hưởng xấu đến việc trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con thì anh C có quyền yêu cầu tòa án hạn chế quyền thăm nom của chị T.

Điều 14 Luật Hôn nhân và gia đình năm 2014 (giải quyết hậu quả của việc nam, nữ chung sống với nhau như vợ chồng mà không đăng ký kết hôn) 1. Nam, nữ có đủ điều kiện kết hôn theo quy định của Luật này chung sống với nhau như vợ chồng mà không đăng ký kết hôn thì không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ giữa vợ và chồng. Quyền, nghĩa vụ đối với con, tài sản, nghĩa vụ và hợp đồng giữa các bên được giải quyết theo quy định tại Điều 15 và Điều 16 của Luật này. 2. Trong trường hợp nam, nữ chung sống với nhau như vợ chồng theo quy định tại khoản 1 Điều này nhưng sau đó thực hiện việc đăng ký kết hôn theo quy định của pháp luật thì quan hệ hôn nhân được xác lập từ thời điểm đăng ký kết hôn.

Hoa Đỗ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here