Vụ kiện của Trịnh Vĩnh Bình và trò hề của những kẻ chuyên “móc cống”

907

Từ ngày 21-8-2017 đến nay, Tòa Trọng tài Thương mại quốc tế (The International Court of Arbitration – ICC) là cơ chế giải quyết tranh chấp thương mại của ICC mở các phiên xét xử theo đơn khởi kiện của ông Trịnh Vĩnh Bình, một người Hà Lan gốc Việt. Nội dung khiếu kiện của ông Trịnh Vĩnh Bình gồm 2 vấn đề:

– Vi phạm luật đầu tư liên quan đến Hiệp thương đầu tư song phương giữa Hà Lan – Việt Nam.

– Vi phạm nhân quyền về việc bắt giữ người trái pháp luật.
Ông này đòi Chính phủ Việt Nam phải trả số tiền bồi thường lên đến 1,25 tỷ USD

Ăn theo sự kiện này, những hãng truyền thông Mỹ và phương Tây có quan điểm thù địch với Việt Nam như BBC Việt ngữ, VOA Việt ngữ, RFA Việt ngữ và đám báo chí chống Cộng của người Việt ở hải ngoại mở một chiến dịch tung hô cho Trịnh Vĩnh Bình nhằm gây áp lực với tòa ICC và chĩa mũi dùi công kích Chính phủ Việt Nam. Nếu chỉ đọc những thông tin nói trên, những người không hiểu biết dễ mắc vào cái bẫy thông tin bị cắt xén và xuyên tạc. Vậy thực – hư vụ việc ra sao ?

1- Trịnh Vĩnh Bình là ai ? Vì sao ông ta bị pháp luật Việt Nam xử lý.

Trịnh Vĩnh Bình sinh năm 1947. Trước năm 1975, ông ta nổi tiếng ở Sài Gòn và một số vùng lân cận với nghề làm giò chả và được mệnh danh là «Vua giò chả». Trước khi Quân Giải phóng miền Nam giải phóng Sài Gòn – Gia Định, Trịnh Vĩnh Bình chạy ra nước ngoài và xin tỵ nạn tại Hà Lan.

Năm 1986, Đảng và Nhà nước Việt Nam thực hiện chủ trương đổi mới, cho phép bà con người Việt ở nước ngoài đầu tư sản xuất kinh doanh ở trong nước. Tuy nhiên, đó mới là chủ trương, còn chính sách cụ thể, đặc biệt là chính sách về đất đai thì đến năm 1993 mới được cụ thể hóa bằng «Luật đất đai». Năm 1987, Trịnh Vĩnh Bình trở lại Việt Nam đầu tư. Tổng cộng, số tài sản mà Bình mang vào là 2.338.250 USD cùng 96 kg vàng. Tuy nhiên, thay vì đầu tư sản xuất và kinh doanh, từ năm 1987 đến năm 1996, Trịnh Vĩnh Bình đã đứng tên người khác để mua hơn 284 ha đất, 2 cơ sở sản xuất và 11 căn nhà ở Bà Rịa-Vũng Tàu, Đồng Nai và TP Hồ Chí Minh. Tất cả đều là mua bán trao tay, sang nhượng ngầm, qua mặt các cơ quan quản lý nhà nước về đất đai. Vụ mua bán đầu cơ nhà đất trái phép này đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam về quản lý đất đai nhưng lại đem về cho Trịnh Vĩnh Bình món hời khổng lồ lên tới 19 tỷ 806 triệu 500 nghìn VND (tương đương 30 triệu USD theo thời giá năm 1998), gấp 8 lần số vốn ban đầu mà Trịnh Vĩnh Bình bỏ ra.

Không chỉ mua bán đất đai, nhà cửa trái phép, Trịnh Vĩnh Bình có có hành vi làm giả mạo giấy tờ của cơ quan có thẩm quyền. Trịnh Vĩnh Bình đã bỏ ra toàn bộ vốn pháp định để thành lập Công ty Tín Thành, chuyên mua bán nông, thủy hải sản và nhờ Trịnh Hiền Thanh làm hộ khẩu giả cho mẹ vợ là bà Nguyễn Thị Thi, cho các em vợ là Phạm Thị Huệ, Phạm Thị Bé, Phạm Thị Tuyết Hằng. Tất cả những người này đã có hộ khẩu thường trú tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp nhưng lại có thêm hai hộ khẩu nữa ở Tp. HCM và huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Ngoài ra, vợ chồng cháu gái của Trịnh Vĩnh Bình là Trịnh Mộng Kiều, Triệu Văn Dữ và ngay như Trịnh Hiền Thanh, ngoài hộ khẩu chính thức ở Tp. HCM, vẫn được Trịnh Vĩnh Bình chỉ đạo làm thêm hộ khẩu ở Bà Rịa – Vũng Tàu. Tất cả những việc này không ngoài mục đích để họ có thể đứng tên, sở hữu nhà cửa, đất đai dưới hình thức mua bán, và xin nhận đất trồng rừng theo Chương trình 327.

Đầu năm 1998, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu khởi tố vụ án «Vi phạm nghiêm trọng các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai» theo Bộ luật Hình sự năm 1985 (sửa đổi bổ sung năm 1995), khởi tố bị can Trịnh Vĩnh bình cùng một số người khác với tội danh nói trên. Ngày 11-12-1998, Tòa án Nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu mở phiên tòa sơ thẩm tuyên phạt Trịnh Vĩnh Bình 13 năm tù. Trịnh Vĩnh Bình kháng cáo. Đầu năm 1999, Tòa án Nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh mở phiên tòa phúc thẩm tuyên phạt Trịnh Vĩnh bình 11 năm tù giam. Về dân sự, tòa tuyên tịch thu toàn bộ diện tích đất mà ông Bình bỏ tiền ra nhờ người mua bao gồm: 1.640.000 m2 đất nuôi trồng thủy sản, thu hồi 26 quyền sử dụng đất với diện tích 577.947 m2 nằm ở Bà Rịa Vũng Tàu; thu hồi 9 quyền sử dụng đất với diện tích 341.966 m2 ở Đồng Nai. Tất cả các giao dịch chuyển nhượng quyền sử dụng nói trên đều trái với quy định về quản lý và bảo vệ đất đai được quy định tại Pháp lệnh quản lý vào bảo vệ đất đai 1980 cũng như Bộ Luật Hình sự năm 1985 và Bộ luật Hình sự bổ sung, sửa đổi năm 1995. Thế nhưng sau 18 tháng thụ án, xét đơn xin tại ngoại của Trịnh Vĩnh Bình, Tòa án Nhân dân tối cao đã cho phép Trịnh Vĩnh Bình được tại ngoại để thi hành án. Lợi dụng cơ hội này, Trịnh Vĩnh Bình đã trốn sang Hà Lan, nhập quốc tịch Hà Lan và từ bỏ quốc tịch Việt Nam.

2- Kẻ phạm tội ngang nhiên lấy luật pháp quốc tế đè lên luật pháp Việt Nam.

Năm 2003, Trịnh Vĩnh Bình có đơn khởi kiện Chính phủ Việt Nam (lần thứ nhất) ra Trung tâm Trọng tài quốc tế về giải quyết các tranh chấp trong lĩnh vực đầu tư, đặt tại Stockholm (Thụy Điển) với tư cách là một nhà đầu tư nước ngoài có quốc tịch Hà Lan bị mất tài sản tại Việt Nam. Bên cạnh đó, Trịnh Vĩnh Bình còn nhờ tổ hợp luật sư đa quốc gia Covington Burling, London, Anh và Washington, Mỹ, kiện Chính phủ Việt Nam, đòi bồi thường thiệt hại 100 triệu USD. Cần lưu ý rằng đây không phải alf mọt Tòa án quốc tế mà chỉ là một trung tâm hòa giải kiêm tư vấn. Trịnh Vĩnh Bình còn bịa ra chuyện là Chính phủ Việt Nam đồng ý xóa án cho ông ta, bồi thường 15 triệu đô la Mỹ và trả lại toàn bộ tài sản đã lấy của ông Bình. Để đổi lại, ông ta phải rút đơn kiện khỏi Trung tâm Trọng tài quốc tế Stokholm và không tiết lộ nội dung thỏa thuận trên. Trên thực tế thì Trung tâm Trọng tài quốc tế đã không đưa ra bất kỳ một phán quyết nào về đơn khiếu kiện của Trịnh Vĩnh Bình.

Trong khi đó thì ở Việt Nam, lợi dụng những kẽ hở của pháp luật về quản lý tang vật là đất đai và bất động sản của các vụ án, Trần Văn Mười, Cục trưởng Cục Thi hành án dân sự thuộc Tòa án Nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, Lê Minh Huy Hoàng, Chấp hành viên Chi cục Thi hành án dân sự thành phố Vũng Tàu và Hoàng Anh Linh, Chấp hành viên Cục thi hành án dân sự tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đã thông đồng với nhau xử lý trái phép số tang vật của vụ án. Cụ thể, Mười đã chỉ đạo Linh tự tổ chức bán đấu giá 12 xe ô tô trong nhà kho và căn nhà 86 m2 trên diện tích đất hơn 2.000 m2 ở đường Trần Phú không thông qua Trung tâm bán đấu giá tài sản của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Vì những sai phạm trên, tại phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử 3 quan chức nói trên về tội vi phạm các quy định về tư pháp được Tòa án Nhân dân thành phố Vũng Tàu tổ chức ngfay 11-4-2012, các bị cáo Trần văn Mười, Lê Minh Huy Hoàng và Hoàng Anh Linh bị tuyên phạt 12 tháng tù giam. Bản án không có kháng nghị hoặc kháng cáo.

Pháp luật Việt Nam rất nghiêm minh. Dù là nhân viên thừa hành pháp luật nhưng nếu có sai phạm, dù là ít nghiêm trọng cũng vẫn bị pháp luật hình sự xử lý. Chi tiết này hầu như không được những cái loa chống Cộng của BBC Việt ngữ, VOA Việt ngữ, RFA Việt ngữ và đám báo chí chống Cộng của người Việt ở hải ngoại nhắc đến. Chúng chỉ chăm chăm mô tả Trịnh Vĩnh Bình như một Việt kiều yêu nước, một nhà đầu tư la công dân hà Lan đã bị Chính quyền Việt Nam đối xử bất công. Cái đuôi cơ hội chính trị của những kẻ cắt xén thông tin, xuyên tạc sự việc đã bắt đầu lộ ra hệt như vụ Trịnh Xuân Thanh về nước đầu thú vừa qua.

Nhận xét về vụ kiện ngược chiều, lấy luật pháp quốc tế đè lên luật pháp Việt Nam của Trịnh Vĩnh Bình, Luật sư Nguyễn Đức, Việt kiều cư trú tại thành phố Dallas, bang Texas, Mỹ cho biết: “Tuy tôi chưa được đọc chi tiết về vụ việc này nhưng theo tôi, nếu về Việt Nam làm ăn và vẫn còn giữ quốc tịch Việt Nam, và mọi hành động của ai đó vi phạm pháp luật Việt Nam xảy ra trên lãnh thổ Việt Nam phải bị xử lý. Đó là chuyện hiển nhiên, khởi kiện thế nào được ?” Còn theo Luật sư Trương Xuân Tám ở thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhận định thì: “ “Bản án đã không bị Tòa án Nhân dân tối cao xét xử lại theo trình tự giám đốc thẩm hoặc tái thẩm nên nó đã có hiệu lực pháp luật. Không một quốc gia nào hoặc một tổ chức trọng tài nào có quyền bác bỏ bản án hình sự này. Như vậy, Trịnh Vĩnh Bình phải có nghĩa vụ chấp hành hình phạt nhưng ông ta đã bỏ trốn. Về mặt pháp lý, Việt Nam cần phát lệnh truy nã và làm việc với quốc gia mà Trịnh Vĩnh Bình đang cư trú, để tiến hành dẫn độ ông ta về nhằm đảm bảo việc thi hành án”.

Người ta thường nói: “Cứu vật, vật trả ân. Cứu nhân nhân trả oán”. Điều này hoàn toàn đúng với Trịnh Vĩnh Bình, một kẻ đã không biết ăn năn hối lỗi, lại còn đòi đem luật pháp quốc tế đè lên luật pháp Việt Nam một lần nữa khi ông ta lần thứ hai đâm đơn khởi kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa Trọng tài Thương mại quốc tế (The International Court of Arbitration – ICC).

3- Mục đích sâu xa của Trịnh Vĩnh Bình và những kẻ tài trợ cho Bình thưa kiện cùng luận điệu xuyên tạc của những cái loa chống Việt Nam.

Từ ngày 21-8-2017 đến nay, Tòa Trọng tài Thương mại quốc tế (The International Court of Arbitration – ICC) là cơ chế giải quyết tranh chấp thương mại của ICC mở các phiên xét xử theo đơn khởi kiện của Trịnh Vĩnh Bình. Hầu như ngay lập tức, những cái loa BBC, VOA, RFA, RFI và mấy tờ báo chống Việt Nam ở hải ngoại được mở to hết cỡ. Chúng che giấu một sự thật rằng Trịnh Vĩnh Bình đang là kẻ phạm tội đã bị tuyên án đang trốn thi hành án và có thể bị truy nã bất cứ lúc nào theo thời hiệu cho phép. Chúng đăng lên những thông tin bịa đặt rằng Trịnh Vĩnh Bình có tới 394 món đồ cổ do tàu Âu châu chở đồ sành sứ của Trung Quốc bị chìm ở Hòn Cau đã bị chính quyền Việt Nam tịch thu. Tuy nhiên, khi đại diện Bộ Tư pháp Việt Nam nói rằng những tài sản đó có thể dược trả lại cho Trịnh Vĩnh Bình nếu ông ta chứng minh được tính hợp pháp của những tài sản ấy thì Trịnh Vĩnh Bình im tịt và lảng sang chuyện khác.

Trong lần kiện tục thứ nhất vào năm 2003, Trịnh Vĩnh Bình phát biểu: “Vụ kiện sẽ là điều bất lợi cho Việt Nam khi kêu gọi đầu tư nước ngoài, đặc biệt là kêu gọi người Việt hải ngoại. Vụ kiện sẽ cho người ta một chứng cứ là chuyện đầu tư ở Việt Nam hết sức rủi ro…”. chỉ nguyên một câu nói này thôi cũng đủ thấy Trịnh Vĩnh Bình không chỉ là một tên tội phạm đã bị Tòa án Việt Nam tuyên án mà con là một tên phản quốc đê tiện. Mục đích của Trịnh Vĩnh Bình không đơn thuần là chuyện kiện tụng, mà còn cố tình dựng lên một bức tranh đen tối về môi trường kinh doanh tại Việt Nam, nhằm gây hoang mang cho những người đã, đang và sẽ đầu tư vào Việt Nam. Và mục đích này cũng không chỉ riêng của Trịnh Vĩnh Bình mà còn là mục đích chung của một số thế lực chống lại Việt Nam ở hải ngoại.

Luật sư Phan Văn Thành, làm việc trong Công ty luật Nam California cho biết: “Tôi không tin rằng chuyện đầu tư ở Việt Nam hết sức rủi ro như lời ông Trịnh Vĩnh Bình. Nếu rủi ro thì các công ty Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Mỹ, Pháp, Đức… đã không ào ạt đổ tiền đổ của vào đây. Ngay tại Nam Cali, theo tôi biết đã có ít nhất 200 doanh nhân người Việt về Việt Nam làm ăn, có người đem về hàng triệu đôla, kể cả giới luật sư chúng tôi, cũng đã có người về mở văn phòng đại diện”. Trong hoàn cảnh nền Việt Nam đang đứng trước những cơ hội quan trọng cũng như nhiều thách thức phức tạp khi hội nhập với thế giới thì kiều hối từ Việt kiều ở nước ngoài đầu tư về nước là một nguồn lực quan trọng. Tuy nhiên, nguồn đầu tư ấy không quá quan trọng đến mức quyết định như Trịnh Vĩnh Bình và bộ máy tuyên truyền chống Việt Nam làm rùm beng lên. Theo số liệu của Tổng cục thống kê Nhà nước Việt Nam thì lượng kiều hối đầu tư vào Việt Nam năm 2016 là khoảng 9 tỷ USD. Ngay cả khi số lượng đó đạt 12 tỷ USD như dự báo thì nó cũng chỉ chiếm 11% trong tổng lượng vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam năm 2016 đạt 102,2 tỷ USD, Riêng vốn FDI đạt 21 tỷ USD.

Sự ngông nghênh, ngạo mạn của Trịnh Vĩnh Bình đã «xẹp lép» vào chiều ngfay 27-8-2017 khi cả ông ta và đại diện Bộ Tư pháp Việt Nam cùng bước ra khỏi trụ sở của Tòa Trọng tài Thương mại quốc tế (The International Court of Arbitration – ICC) đặt tại số nhà 112, phố Kléber, Paris, Pháp mà không nhận được bất cứ một phán quyết nào của cơ quan trọng tài thương mại quốc tế này. Sở dĩ có chuyện cơ quan này từ chối ra phán quyết là bởi theo Khoản 2 Điều 1 của Bản Quy tắc tố tụng của Phòng Thương mại quốc tế ICC năm 2017 thì tòa này có chức năng quản lý đối với việc giải quyết tranh chấp được áp dụng theo quy tắc tố tụng của ICC nên sẽ không đưa ra phán quyết chính thức về các vấn đề tranh chấp. ICC chỉ thực hiện việc giám sát tư pháp đối với các thủ tục tố tụng trọng tài, gồm việc xác nhận, chỉ định và thay thế các trọng tài viên. Ngoài ra là đưa ra quyết định về các phản đối đối với các trọng tài viên này, giám sát tiến trình tố tụng trọng tài đảm bảo theo thời hạn, xem xét và chuẩn y các phán quyết trọng tài để đảm bảo chất lượng và tính khả thi…

Bên cạnh đó, các tranh chấp thương mại quốc tế, gồm tranh chấp về hợp đồng và tranh chấp giữa nhà đầu tư là cá nhân với chính phủ nước tiếp nhận đầu tư, có thể được đưa ra phân xử tại một tòa trọng tài (không phải tòa án). Cơ sở là theo quy định tại hợp đồng hoặc hiệp định quốc tế giữa các quốc gia (như hiệp định về khuyến khích và bảo hộ đầu tư). Đây là trường hợp từ bỏ quyền miễn trừ tư pháp của quốc gia trong quan hệ quốc tế. Thông thường các hiệp định trên sẽ quy định tranh chấp được giải quyết bằng cơ chế giải quyết tranh chấp về đầu tư giữa các quốc gia và công dân quốc gia khác. Đây gọi là cơ chế ICSID (International Centre for Settlement of Investment Disputes) theo Công ước Washington năm 1965. Tuy nhiên, Việt Nam hiện chưa tham gia cơ chế này nên không thể buộc Việt Nam phải chấp nhận Công ước Washington năm 1965 khi ICC đưa ra bất kỳ một phán quyết nào.

Ngay cả khi ICC ra phán quyết thì Chính phủ Việt Nam vẫn còn có hai quyền được thực hiện. Thứ nhất là quyền yêu cầu hủy phán quyết bởi theo một trong các quy tắc tố tụng trọng tài thương mại quốc tế phổ biến như quy tắc trọng tài của Ủy ban LHQ về Luật Thương mại quốc tế (UNCITRAL) hoặc quy tắc trọng tài của ICC. Nếu vụ việc được giải quyết bằng cơ chế Tòa Trọng tài Thường trực thì có thể áp dụng quy tắc tố tụng trọng tài của chính tổ chức trọng tài đó, chẳng hạn như quy tắc tố tụng riêng của ICSID. Ngoài ra, giá trị pháp lý và việc thi hành phán quyết thường được xác định trong phán quyết của tòa trọng tài đó. Về cơ bản các phán quyết này sẽ có giá trị chung thẩm, không có thủ tục phúc thẩm và yêu cầu các bên thực thi bằng việc công nhận và cho thi hành tại các nước liên quan. Mặc dù vậy, phán quyết này có thể bị bên phải thi hành yêu cầu tòa án nơi diễn ra phiên xử trọng tài hủy (set aside) và không công nhận, cho thi hành tại nước phải có nghĩa vụ thực thi phán quyết. Cả hai điều này dẫn đến khả năng làm vô hiệu hóa phán quyết trọng tài. Đối với cơ chế của ICSID, theo đề nghị của một bên, phán quyết này cũng có thể được hủy bỏ (annulment) bằng cơ chế xem xét riêng của ICSID.

Và Việt Nam cũng có thể giữ quyền thứ hai nếu ICC có phán quyết là quyền từ chối thi hành phán quyết. Bởi theo điểm b khoản 2 Điều 5 của Công ước New York 1958 về công nhận các phán quyết trọng tài nước ngoài thì việc công nhận và thi hành quyết định có thể bị một quốc gia từ chối dựa trên lý do là việc này sẽ vi phạm luật pháp hoặc trái với trật tự công cộng của quốc gia đó. Do đó, việc thi hành các phán quyết chống lại quốc gia thường bị vô hiệu hóa hoặc bị cản trở bằng việc áp dụng nguyên tắc về quyền miễn trừ quốc gia (state immunity). Trong đó có thể viện dẫn yếu tố lợi ích công, việc bảo vệ tài sản quốc gia không sử dụng vào các mục đích thương mại hoặc những đối tượng được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao (diplomatic privilege).

Trong trường hợp phán quyết không được thực thi thì các cơ chế giải quyết bằng trọng tài hiện không có chế tài cụ thể để buộc phải thực thi. Tuy nhiên, các biện pháp trả đũa thương mại có thể được các nước liên quan áp dụng nhằm đảm bảo việc thi hành phán quyết cho công dân của mình. Ngoài ra, có thể làm ảnh hưởng đến uy tín của nước phải thực thi phán quyết trong quan hệ quốc tế. Một vấn đề khác là các tòa trọng tài quốc tế về thương mại chỉ giải quyết các tranh chấp liên quan đến hoạt động thương mại quốc tế hoặc đầu tư quốc tế. Trong đó, vấn đề cốt lõi là phải chứng minh được vụ kiện có thuộc thẩm quyền của hội đồng trọng tài hay không; nguyên đơn có phải là nhà đầu tư hay không; khoản đầu tư của nhà đầu tư có hợp pháp không và chính phủ nước tiếp nhận đầu tư đã vi phạm như thế nào. Vì vậy, các phán quyết không thể đi ra ngoài các nội dung tranh chấp nêu trên. Ngoài ra, phía nguyên đơn có thể đưa ra yêu cầu về bồi thường nhưng việc xác định mức bồi thường cụ thể sẽ do trọng tài quyết định trong phán quyết trên cơ sở xem xét về thiệt hại, sự hợp lý… Điều đó không có nghĩa bên nguyên đơn đòi bồi thường bao nhiêu thì sẽ được tuyên bồi thường bấy nhiêu.

Trịnh Vĩnh Bình đã là bị án đang trốn thi hành án ở Việt Nam lại còn không biết điều và la lối. Với việc viện cớ mình là công dân Hà Lan để kéo Chính phủ Hà Lan vào bảo hộ cho mình tại vụ kiện, Trịnh Vĩnh Bình và những kẻ đứng sau lưng ông ta đã lộ nguyên hình là những kẻ phá hoại quan hệ đối ngoại của Việt Nam với Hà Lan. Điều này rất giống với động cơ của tên Bùi Thanh Hiếu (“Người buôn gió”) và tên Lê Trung Khoa, chủ trang “Thời báo” (tiếng Việt) ở Đức. Tuy nhiên, đến khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có chuyến thăm Cộng hòa Liên bang Đức và đoàn đã ký tới 28 văn kiện hợp tác giữa hai nước Viêt và Đức thì tất cả những cái loa chống Việt Nam ở hải ngoại đều… “tắt điện”.

*Bài viết có sử dụng tư liệu của Tiến sĩ Luật học Trần Thăng Long, Giảng viên Khoa Luật quốc tế, Trường Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh. Xin chân thành cảm ơn Tiến sĩ !
Minh Tâm Nguyễn

Vũ Xuân Thành

Loading...

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here